Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG NHẬN BA GIẢI BÁO CHÍ NĂM 2012 VỀ ATGT

TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG NHẬN BA GIẢI BÁO CHÍ NĂM 2012 VỀ ATGT
http://mic.gov.vn/Trang/ShowVideo.aspx?vID=575
http://mic.gov.vn/tintucsukien/tinhoatdongcuabo/Trang/HOwn.aspx
Hơn một tuần ba mẹ con thi nhau ốm tơi tả thì mình cũng tả tơi như cái xác không hồn. 8h sáng thứ 3 ngày 3/4/2013 một ngày như mọi ngày, mở mắt đã nóng và trúng vào ngày không phải đi làm nên quyết định chở vợ con đi uống cà phê cho khuây khỏa.
9h nghe điện thoại của nhân viên văn phòng thông báo anh có công văn hỏa tốc trên trường.
Tin như sét đánh ngang trời! Giấy mời tác giả: Trương Nhất Vương, 16h ngày mùng 3/4/2013 có mặt tại Hội trường lớn Cục thông tin và truyền thông số 18 Nguyễn Du – Hà Nội để nhận giải thưởng báo chí tuyên truyền về ATGT năm 2012.
Niềm vui khôn tả lây sang cả vợ con, nhưng rồi nỗi lo về thời gian và nỗi ám ảnh không thể đi ra nhận giải là sự thật. Không biết nhân viên bưu điện sai hay nhân viên văn thư sai? Trong khi công văn có dấu bưu điện Hà nội ngày 27/3/2013; Dấu bưu điện Đăk Lăk ghi ngày 31/3/2013. Ai sai ko biết nhưng đều vô tình dồn mình vào thế khó.
Máy bay ! Tia sáng còn lại duy nhất có thể đảm bảo điều kiện cần và đủ để có thể có mặt tại hà Nội.
Không còn thời gian để mà tính nữa, ghé đại lý bán vé, người ta đã chốt máy.
Cũng may nhân viên quầy liên hệ trực tiếp với phòng vé sân bay và một vé vớt giá 3. 037. 000 VND đã có chủ kèm theo yêu cầu phải có mặt tại sân bay trước 9h30 để làm thủ tục (một tháng lương phăng teo trong chớp mắt híc híc – Cứ nghĩ nhiều PV họ nằm mơ để được đốt tiền như mình lúc này mà không được, là động cơ khiến con người mình như được bơm khí Hydro cứ lưng lửng, lưng lửng mà bay lên, bất chấp gánh nặng gia đình, tiền bạc).
Chở vợ, con chạy thẳng ra sân bay. Có lẽ lần đầu tiên sân bay BMT đón một hành khách duy nhất không có trong người bộ đồ dự phòng chứ đừng nói tới túi sách, hành lý. Điện thoại cũng chỉ còn thoi thóp, nhát gừng bởi năng lượng nuôi nó sống cũng sắp chấm hết!...
***
Lần đầu đi máy bay, nhiều cảm giác đan xen khó tả. Máy bay vừa to, vừa dài, vừa đẹp, vừa hiện đại. Mấy o tiếp viên hàng không đứng ở đầu cầu thang, cuối cầu thang, các ngõ ngách trên máy bay thấy mình đâu cũng gật gù chào như minh tinh Hàn quốc, kiểu như mình xinh giai nhất xứ này cũng nên hehe. Chắp tay cúi đầu, mình đáp lễ nghe chừng cũng lịch lãm ra phết.
Rồi cái khối sắt khổng lồ cũng nhấc lên, tuột xuống, năm, bảy lần. Tình trạng không trọng lượng khiến ruột gan chơi trò nhào lộn, hợm giọng!!! Điều mình lo nhất đó là, lỡ máy bay có mệnh hệ gì thì cái giải khuyến khích mà trước khi đi đã chốt hạ với vợ con là nó đang chờ mình ngoài Hà Nội sợ không ai thèm nhận dùm kaka.
Nghĩ vậy nên miệng lâm râm cầu khấn có lên thì lên mà không lên thì bổ xuống cho mau chứ cứ hì hụi ngán wa gùi!
May mà ngồi cạch ông Cục phó an ninh Đăk Lăk, ổng nói là máy bay này to còn đỡ, loại máy bay cánh quạt kia mới gớm nữa… Thế là cứng rắn lên hẳn. Câu chuyện dắt dây khiến hai chú cháu nghiền hết cái bánh nhỏ xíu như cái bánh của lão hà tiện, cùng với cái hộp như kiểu thạch rau câu ông ông hải gì gì ấy mà các tiếp viên dâng cho.
Trương Nhất Vương chụp hình kỷ niệm cùng Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn
Cái đoạn uống nước quên chú ý ông Cục phó uống kiểu gì nên bóc tem giấy dán ra uống. Ông Cục phó chỉ cái ống hút ra dấu hút thì mình mới ngớ người. Chết tui rồi! Uống mà không hết có lẽ phải gọi phi công hạ cánh khẩn cấp để kiếm chỗ đổ nước chứ không thì tràn hết ra máy bay! Cũng may cái máy mình được cái là đang háo nước.
_ Bay cao trên cả những tầng mây trời ạ! Giá mà có chục cái máy bay cứ hút đầy nước sông hồng rồi bay lên trên cao này rải xuống Tây nguyên làm mưa thì bà con mình đỡ khát và đỡ phải cưa gốc cà phê hì?.
Nghĩ miên man rồi nghe phát thanh viên thông báo: _máy bay sẽ hạ độ cao.
_ Cháu thấy tai phải mình đau nhức ghê quá?
_ Thay đổi độ cao, thay đổi áp suất đột ngột nó vậy đấy, đi nhiều rồi sẽ quen.
Ông Cục phó phân tích. Còn mình thì nhét hai tay vào tai thật chặt, thật mạnh vẫn thấy nhức kinh khủng. Nhất là cái tai bên phải. Lâu lâu cứ phải rút ngón tay ra nhìn kiểm tra xem có máu trào ra không. Sợ nó đứt mạch máu nào thì hỏng bét.
Rồi sân bay Nội bài cũng nhẹ nhàng đón tiếp. Hà Nội “tháng ba bà già chết cóng” gần như đã đi vào dĩ vãng. Vài cơn mưa cây mây làm cho thành phố dịu dàng. Nếu đúng thời tiết giá rét như mọi năm thì ăn mặc quần gin, áo phông như nó chắc chắn sẽ bị đóng băng mà chết.
***
Gần 3 tiếng để ông xe ôm vật nhau với những con đường từ sân bay Nội Bài tìm về nhà số 9, ngõ 102, nghách 15 Hoàng Đạo Thành, Thanh Xuân – Hà Nội.
14h, tại tư gia của tiến sĩ Phan Bạch Châu + Tiến sĩ Phạm Thị Hoa Hồng, ông đang cùng hai đồng nghiệp đó là bác Trần Xuân Hợp, bác Trịnh Anh Vinh nay đã nghĩ hưu quây quần bên bữa tiệc thịnh soạn có đầy chim trời cá biển, thùng bia vại để chúc mừng thằng cháu Tây nguyên lại ra Thủ đô rinh giải.
Chưa biết được giải gì, nhưng được sống trong tình yêu thương của người Hà Nội đặc biệt là gia đình tiến sĩ Phan Bạch Châu + Phạm Thị Hoa Hồng thì đó đã là giải thưởng lớn nhất mà mình sẽ mang theo suốt cuộc đời này…
15h bàn tiệc được lệnh tạm ngưng để đảm bảo thằng cháu Tây Nguyên phải có mặt nhận giải đúng hẹn.
Tại Cục thông tin và truyền thông, mình là người hoành tráng nhất được hai bác cao tuổi nhất tình nguyện làm phó nháy, đảm bảo sẽ ghi lại tất cả các hình ảnh để lưu lại cho con cháu sau này tự hào về thằng bố lái xe, chuyên sưu tầm, giựt giải của các PV báo chí hehehe.
Cho dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng điều mình vẫn ngấm ngầm, thắc thỏm lo lắng đã đến. Trưởng ban tổ chức công bố giải khuyến khích được 2 triệu đồng (bác cháu rỉ tai nhau: Quả này là Trương Nhất Vương lõm to rùi kakaka).
Chờ và lắng nghe mãi vẫn không nghe BTC nhắc việc hỗ trợ kinh phí tàu xe đi nhận giải. Lần trước giải do báo Tiền Phong và UBATGT Quốc gia, báo TP còn hỗ trợ cho một khoản cũng gỡ gạc đôi chút, còn lần này giải to hơn mà lại hà tiện hơn, thế mới chết mình chứ hihi!
Ảnh Nhất Vương và Tiến sĩ Phạm Thị Hoa Hồng
***
Đúng là sống có đức, BTC giải thương nên xướng liên tiếp lôi tên: Trương Nhất Vương, Trường TCN VINASME Tây Nguyên ba lần lên xuống bậc danh dự nhận 2 giải khuyến khích cho các tác phẩm: ĐỪNG ĐỂ NÓI HAI TIẾNG “GIÁ NHƯ” TRONG NGHỀ LÁI XE (báo DÂN TRÍ); Tác phẩm: KHOẢNG LẶNG SAU TAY LÁI (báo VOV).
1 giải ba cho tác phẩm: CĂN BỆNH THƯỜNG GẶP CỦA NGƯỜI LÁI XE ĐƯỜNG DÀI (báo DÂN TRÍ)
Tiếp tục nán lại xem giải nhì, giải nhất nếu không có bạn nào nhận thì mình chịu khổ ôm dùm về Buôn Ma Thuột choi vui, nhưng rồi mấy chú PV bên Công An và PV báo Tiền Phong bảo của anh thế là đủ rồi, để tụi tôi… uh, Nhất trí thôi khà khà khà.
Ảnh Nhất Vương và Tiến Sĩ Phan Bạch Châu
Tự dưng trong túi lại rủng rỉnh toàn tờ xanh thế mới lạ, lạ thật!. 7 triệu cùng ba cái bảng gỗ to rầm mình vác diễu phố Hà Nội thế mà chả ai thèm để ý thế mới càng nạ!
***
Buổi tối ngày 3/4/2013 tại gia đình nhà bác Phan Bạch Châu, ngoài bia rượu ngập trời và trước sự chứng kiến của vợ chồng bác Nguyễn Anh Vinh, bác Trần Xuân Hợp. TS. Phan Bạch Châu biểu diễn trong chớp mắt đã có DVD với tựa đề: Một ngày nhớ đời của Trương Nhất Vương tại Hà Nội với hình ảnh tại lễ trao giải trên nền nhạc trữ tình với những ca khúc bất hủ về Hà Nội.
Tiến Sĩ Phạm Thị Hoa Hồng thì tất bật trao tặng hết phần quà này đến phần quà khác để Nhất Vương rinh về tặng vợ, tặng con. Những giải thưởng tinh thần vô giá mà gia đình bác Phan Bạch Châu, gia đình bác Trịnh Anh Vinh, bác Trần Xuân Hợp không thể diễn tả hết bằng lời… Mình chỉ còn biết tự hứa với mình phải cố gắng hơn nữa, nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với sự tin yêu của mọi người…
***
Đêm ngày 4/4/2013 Mình cùng chị Bạch Hương, PV báo Gia đình & Xã hội + bạn chị Bạch Hương. Chị Thúy Tím + anh Đồng Nát đẹp giai (gọi theo chị Tím) có mặt tại tư gia nhà Lão Gà Phố Nguyễn Vĩnh Tuyền, mặc dù theo LGP ngày mai sẽ lên thớt mổ đại tràng nhưng Trương Nhất Vương đạt giải vui wa, vui wa… nên chạy ra chợ và kết quả là một con gà đã phải hy sinh! LGP đích thân ra tay và mọi người đành phải chơi hết ga, hết số.
Ảnh Nhất Vương và nhà sử học Dương Trung Quốc
Chị Bạch Hương quá vui nên đã gục ngay tại trận, mọi người được một phen hú vía và khi định thần lại đã xuất hiện nhiều bác sĩ bất đắc dĩ đã thi triển hết công lực thâm hậu để mợ ấy trở về với gia đình nguyên vẹn, an toàn híc híc!
Chị Tím cũng nổi bật với nghề lái xe ô tô, đưa thằng em Tây Nguyên lằng ngoằng, vòng vo cho đến lúc có cảm giác bế tắc, hết hồn vì lạc. Cũng may là cuối cùng bác Phan Bạch Châu gần 12 giờ đêm phải ra đường đón vào tặng riêng Chị Tím một ôm sách báo, thì chị Tím mới chịu về trong niềm vui chung của cả gia đình.
***
Ngoài ra còn nhiều lời mời gọi từ trại sáng tác tại Hải Phòng với những con người đáng kính như Bác Trần Tâm, anh Nguyễn Cao Thâm và một chuyến du hý sông nước Tràng An và thăm chùa Bãi Đính - Ninh Bình. Còn rất nhiều những số đt mà không thể liên lạc để chào hỏi, do máy điện thoại bị hỏng mất hết số (rất mong thông cảm)… Mình đành phải hẹn đến mùa giải năm sau, nếu tiếp tục giữ phong độ ổn định và không ngừng phấn đấu, học hỏi thì mình tin rằng mọi người sẽ không đủ rượu, đủ sức mà tiếp hihi.
Xin biết ơn tất cả… Tạm biệt tất cả và hẹn sớm gặp lại Hà Nội.
Trương Nhất Vương
Trường TCN VInasme Tây Nguyên
Số 03 Phạm Hùng, Tân An, BMT, Dak lak
songngamtn@gmail.com
Dt: 01686 888 279

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

VŨ TRỌNG HOÀI - TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG VÀ NHỚ CỦA NGUYỄN VĨNH TUYỀN

VŨ TRỌNG HOÀI - TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG VÀ NHỚ CỦA NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Link cố định 01/04/2012@9h19, No views, viết bởi: Nhất Vương
Chuyên mục: Cuộc sống

Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn... bài bình của VTH
NHỚ
Nhớ cồn cào
Nhớ nôn nao
Vẩn vơ anh nhớ ngôi sao cuối trời
Nhớ rộn ràng
Nhớ muôn nơi
Ngẩn ngơ anh nhớ cả lời gió bay
Nhớ trong mơ?...
Lúc xỉn say?
Rượu buồn khuất lấp...
Nhạc đầy...
Khúc em?
Nhớ
Không rõ ngày hay đêm?...
Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn...
Em đang phía ấy tròn trăng
Nhớ sao da diết
... xa xăm:
Một người!

Nguyễn Vĩnh Tuyền
Vũ Trọng Hoài
Email: vutronghoai_hs_ht@yahoo.com
Thi tứ nhớ nhung trong thơ ca là một lối mòn quen thuộc, bởi vì đó là cảm xúc đẹp đẽ mà không ai không có, nhưng để thể hiện độc đáo thì phải nói đến bài thơ “Nhớ” của tác giả Nguyễn Vĩnh Tuyền.
Cả thi phẩm chỉ 71 chữ kể cả nhan đề, nhưng riêng từ “nhớ” đã chiếm đến mười. Nghĩa là cảm xúc nhớ ám ảnh và bàng bạc khắp cả bài thơ. Vậy thì sáu mươi mốt tiếng còn lại nhà thơ nói gì? Đó chính là cách thể hiện những cung bậc trạng thái của nỗi nhớ về đối tượng trữ tình hết sức mới mẻ, thú vị. Và nét độc đáo của bài thơ cũng nằm ở đây.
Trước hết đó là trạng thái “cồn cào, nôn nao, vẩn vơ” với “ngôi sao cuối trời”. Ai đó nông cạn hẳn sẽ mỉm cười mỉa mai mà rằng: ngôi sao cuối trời đêm nào chả mọc, vậy thì nhớ để mà làm gì, thật mộng tưởng! Thực ra không đơn thuần như vậy. Ngôi sao gợi cho ta nghĩ đến đôi mắt xanh long lanh nào đó, hoặc hình tượng biểu trưng cho niềm khát khao, niềm yêu mến thiết tha chan chứa đang thiêu đốt trong lòng tác giả. Điều đặc biệt là ngôi sao ở cuối trời cũng chính là điều kiện để người thơ bộc lộ hết thảy mọi cảm xúc nguồn cơn.
Và từ trạng thái nôn nao, cồn cào, vẩn vơ, có thể nói là nhuốm nỗi niềm bâng khuâng đó bỗng nhiên nhạc điệu của bài thơ reo lên “Nhớ rộn ràng/ Nhớ muôn nơi/ Ngẩn ngơ anh nhớ cả lời gió bay”. Ta thực sự thích thú khi tác giả đã vận dụng ý thơ truyền thống “lời gió bay” để tạo ra một màn sương mỏng ảo mộng để che nửa kín nửa hở những kỷ niệm rong rêu ngày nào quấn quýt bên “ngôi sao” kia. Rất duyên và cũng rất gợi cảm.
Nguyễn Vĩnh Tuyền mặc dù nấp bóng dưới cái vỏ đỉnh đạc, điềm đạm mang tính hoài cổ, nhưng trái tim lại thiết tha, cháy bỏng và rất nồng nàn, cuống quýt, thậm chí ồn ào, rộn rã, cuồng nhiệt đến mức hồn nhiên. Đó là nét dễ thấy trong thơ anh, cho nên sự nén để làm duyên làm dáng đến mức này cũng đã là một cố gắng. Tứ thơ đột ngột bung ra những gào thét trong tâm khảm:
Nhớ trong mơ?...
Lúc xỉn say?
Rượu buồn khuất lấp...
Nhạc đầy...
Khúc em?
Nhớ
Không rõ ngày hay đêm?...
Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn...
Chao ôi, nhớ đến thế là cùng. Tác giả đã đẩy cái nhớ đến ngọn nguồn máu thịt, xương tủy với mơ, xỉn say, buồn, mụ mị, khờ dại, lăn lộn, vò đầu, bứt tóc... Tội nghiệp thay, đáng yêu thay, Nguyễn Vĩnh Tuyền! Nhớ như thế mới cực khổ làm sao? Đã đời làm sao? Thích thú làm sao?
Điều đáng mến trọng tác giả hơn nữa khi khổ cuối bài thơ bật ra nỗi đau “Em đang phía ấy tròn trăng”. Nỗi đau vô biên của một người mất mát. Dấu ba chấm trước từ “xa xăm” như vọng tưởng về một miền ký ức đã đi vào quá vãng. Vần thơ ngọt ngào lan toả, nhưng ta đọc lên ta vẫn thấy nhức nhối xót xa. Và cũng từ đây hiện lên chân dung một trái tim thực sự cao thượng và đẹp đẽ biết dường nào.
Với 5 cặp lục bát, ngắt nhịp và cấu tứ rất hiện đại, lối viết phóng khoáng, mang đôi chút hơi thở phồn thực, tác giả Nguyễn Vĩnh Tuyền đã thổi vào dòng thơ truyền thống sự mới lạ, quyến rủ về một đề tài không có gì mới mẻ.

Trương Nhất Vương - songngamtn@gmail.com - 01686888279 - 38 Y-Ơn-Tân Thành- Buôn Ma Thuột-Đác lắc
Đọc bài thơ NHỚ của Nguyễn Vĩnh Tuyền đã thích! chữ thích đúng nghĩa, đây thật sự là sự rung động của tâm hồn; của trái tim chứ không là đãi bôi hay ưu ái mà tôi dành cho ông nữa...
Đọc bài cảm của Vũ Trọng Hoài thì cảm nhận về bài thơ không còn dừng lại ở chữ thích nữa mà phải là một bài thơ hay! Vũ Trọng Hoài đã khéo vô cùng khi chọn "Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn... " làm tựa cho bài bình của mình và tôi cũng cảm thấy mãn nhãn cho sự chọn lựa của anh.
Bài bình rất sát và sắc sảo, phân tích thấu tình đạt lý, lại vừa gợi mở khiến người đọc cũng cảm thấy tăng phấn phấn khích và có thêm cái cảm giác đồng điệu dễ gần, dễ mến..."Ai đó nông cạn hẳn sẽ mỉm cười mỉa mai mà rằng: ngôi sao cuối trời đêm nào chả mọc, vậy thì nhớ để mà làm gì, thật mộng tưởng! Thực ra không đơn thuần như vậy. Ngôi sao gợi cho ta nghĩ đến đôi mắt xanh long lanh nào đó, hoặc hình tượng biểu trưng cho niềm khát khao, niềm yêu mến thiết tha chan chứa đang thiêu đốt trong lòng tác giả."
Ngoài cái góc nhìn sát và gợi mở, Vũ trọng Hoài như thấy cả con người thơ Nguyễn Vĩnh Tuyền trong đó như câu nói" Văn cũng chính là người". Tôi cũng từng cảm thơ Nguyễn Vĩnh Tuyền, cũng từng nhận thấy cái dáng vồn vã, hồn hậu rất hiếm thấy của người thành phố; nhưng gần gũi và có hồn như Vũ trọng Hoài thì tôi cũng xin ngả mũ chào một cái. "Nguyễn Vĩnh Tuyền mặc dù nấp bóng dưới cái vỏ đĩnh đạc, điềm đạm mang tính hoài cổ; Nhưng trái tim lại thiết tha, cháy bỏng và rất nồng nàn, cuống quýt, thậm chí ồn ào, rộn rã, cuồng nhiệt đến mức hồn nhiên." Và đây nữa " Chao ôi! nhớ... đến thế là cùng. Tác giả đã đẩy cái nhớ đến ngọn nguồn máu thịt, xương tủy với mơ, xỉn say, buồn, mụ mị, khờ dại, lăn lộn, vò đầu, bứt tóc... Tội nghiệp thay, đáng yêu thay, Nguyễn Vĩnh Tuyền! Nhớ... như thế mới cực khổ làm sao? Đã đời làm sao? Thích thú làm sao?".
Vũ trọng Hoài đã hoà chung cảm xúc với những thắc thỏm, mong ngóng, vật vã, khao khát...Với tác giả thơ. Sự đồng điệu không dừng lại, anh còn truyền được cả những cảm xúc cháy da cháy thịt ấy đến với tôi, với những người yêu thơ và đọc bài bình này ( tôi tin là như vây, ai không đống ý thì cũng xin giơ tay híc!) "Vần thơ ngọt ngào lan toả, nhưng ta đọc lên ta vẫn thấy nhức nhối xót xa. Và cũng từ đây hiện lên chân dung một trái tim thực sự nhân hậu, cao thượng và đẹp đẽ biết dường nào."
Không biết tôi có quá lời khi đã phải dùng quá nhiều chữ để có ý kiến cho một bài viết? Nhưng tôi hài lòng với Vũ Trọng Hoài! Chúc hai tác giả mỗi ngày một tấn tới trong con đường thơ ca; nhất là ở thể thơ lục bát truyền thống, lấy được cảm hứng nơi người đọc không phải ai muốn là có thể làm được...

nguồn
http://lucbat.com/index.php?tab=news&id=5610

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

BÀI ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ XÂY DỰNG ĐẢNG

Suy nghĩ của một người lái xe về Đảng, về Bác Hồ
8:33' 6/3/2012
Tôi nghĩ, dù ai có cố tình nhắm mắt phủ định bằng bất cứ lý do gì thì Đảng và Bác vẫn có công lao vô cùng to lớn với dân tộc, Tổ quốc Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, nhân dân ta phá tan ách thống trị thực dân, phong kiến, đánh Pháp, đuổi Nhật và thắng Mỹ, non sông thu về một mối, đất nước thái bình, nhân dân yên ổn làm ăn và phát triển, vị thế của nước ta ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.  Có thể nói, từ khi có Đảng, có Bác, đất nước Việt Nam đã hoàn toàn đổi mới. Chính vì thế người dân Việt Nam luôn nói: Ơn Đảng, ơn Bác…


Không biết từ bao giờ, Đảng và Bác Hồ luôn ở trong trái tim, khối óc, trong công việc và trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Còn nhớ ngày đầu vào mạng In-tơ-net, vô tình vào một trang (tôi không còn nhớ) có những bài viết nói xấu Đảng, nói xấu Bác, tôi thấy như mình bị xúc phạm và lập tức gửi phản hồi “phản công” lại.

Tôi nghĩ, dù ai có cố tình nhắm mắt phủ định bằng bất cứ lý do gì thì Đảng và Bác vẫn có công lao vô cùng to lớn với dân tộc, Tổ quốc Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, nhân dân ta phá tan ách thống trị thực dân, phong kiến, đánh Pháp, đuổi Nhật và thắng Mỹ, non sông thu về một mối, đất nước thái bình, nhân dân yên ổn làm ăn và phát triển, vị thế của nước ta ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.  Có thể nói, từ khi có Đảng, có Bác, đất nước Việt Nam đã hoàn toàn đổi mới. Chính vì thế người dân Việt Nam luôn nói: Ơn Đảng, ơn Bác…

Là một lái xe, tôi không quá thần tượng và ảo tưởng, tôi luôn hướng về Đảng, về Bác và có một niềm tin sắt đá về sự trường tồn của Đảng và tư tưởng, đạo đức của Bác. Tuy nhiên, nhìn vào thực trạng hiện nay, bên cạnh những mặt tích cực, Đảng muốn trường tồn, đáp ứng được yêu cầu của cuộc sống, thiết nghĩ, Đảng cần phải quyết liệt với một số vấn đề đang gây bức xúc dư luận cả nước.

Về chống tham nhũng
Thực tế khẳng định, tham nhũng đã trở thành quốc nạn, là một trong bốn nguy cơ ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của Đảng. Có thể nói bọn sâu dân mọt nước, bọn cơ hội, những cán bộ, đảng viên biến chất, hư hỏng là “một bầy sâu”  hằng ngày, hằng giờ đục khoét, moi móc của cải vật chất của Nhà nước, của nhân dân, làm mất uy tín của Đảng, mai một lòng tin của nhân dân vào Đảng. Nhiều kỳ đại hội đảng đã qua, nhiều giải pháp đã được đề cập tới, nhưng vấn nạn tham nhũng không giảm mà có xu hướng tăng lên với những thủ đoạn tinh vi hơn. Tham nhũng đã và đang có mặt ở khắp mọi nơi, khắp các ngành nghề, biến thái đủ các hình thức, nhiều góc độ… Làm thế nào để người dân thấy được công cuộc chống tham nhũng của Đảng không là hô khẩu hiệu? Không là “giơ cao đánh khẽ” ? Không để những vụ việc được báo chí, người dân phát hiện bị “chìm xuồng”…? Chỉ có thể là trừng trị thẳng tay như Bác đã từng làm trước đây, bất kể kẻ tham nhũng đó là ai.

Về  cảnh sát giao thông
Là một lái xe, tôi tiếp xúc hằng ngày với cảnh sát giao thông. Với tôi, hình ảnh phản cảm, đau đớn nhất là hình ảnh những người công an mặc sắc phục, được Nhà nước trang bị mọi phương tiện để thi hành công vụ lại nhận hối lộ. Điều đó không chỉ bôi nhọ lực lượng công an vì nhân dân phục vụ mà còn ảnh hưởng to lớn đến uy tín của Đảng, của Nhà nước. Từ 30 đến mồng 5 Tết Nhâm Thìn, trên toàn quốc đã xảy ra hơn 3.000 vụ tai nạn giao thông đường bộ, làm nhiều người chết và bị thương. Những con số đó đã cho chúng ta thấy hiệu quả của việc tuần tra kiểm soát của lực lượng cảnh sát giao thông như thế nào.

Về  giáo dục - đào tạo
Xã hội phát triển, các gia đình quan tâm hơn đến việc học hành của con em mình. Đồng thời việc chạy trường, chạy lớp đầu năm học, mua điểm, mua bằng, rồi phong bì biếu xén thấy cô giáo các ngày lễ, tết… cũng tăng theo nhưng chất lượng giáo dục không tăng. Năm ngoái dư luận được phen xôn xao với phát biểu của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho rằng kết quả môn thi lịch sử hàng ngàn điểm 0 là bình thường (!). Tình trạng học sinh bỏ học, bạo lực học đường đang rung lên hồi chuông báo động với nền giáo dục Việt Nam. Thế nhưng, những đảng viên giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý trong Ngành Giáo dục từ Trung ương xuống cơ sở trong các bản kiểm điểm đánh giá chất lượng đảng viên cuối năm có ai dám nhận trách nhiệm về mình và từ chối các khoản xét thưởng?  

Với  kiểm lâm
Nhà đày của thực dân Pháp xây dựng ngay tại Buôn Ông Thuột (nay là TP. Buôn Ma Thuột). Nhà đày xây nơi rừng thiêng nước độc, suốt ngày cọp hú, voi gầm, biết bao chiến sĩ cách mạng trung kiên đã bị những cai ngục ném ra ngoài tường rào để làm mồi cho thú dữ. Nói như vậy để biết ngày xưa rừng vào tận trung tâm thành phố bây giờ. Và đúng như nhà báo Đặng Bá Tiến trong bài “Nỗi nhớ đại ngàn” thì: “… không chỉ nhớ, tôi đã rơi nước mắt vì thương rừng, thương đại ngàn. Bởi rừng, bởi đại ngàn giờ đã tan tác, điêu linh !”. Thậm chí cả rừng đặc dụng như Vườn quốc gia Yốk Đôn, Khu bảo tồn thiên nhiên Ea Sô... cũng chỉ còn cái mã ngoài, ruột gan bên trong thì đã bị moi móc băm vằm tan tác. Thật đau đớn, xót xa ! Sự thật là rừng đã và đang bị tàn phá… Tổng kết của ngành kiểm lâm có ai dám thừa nhận tiếp tay cho lâm tặc? Hay chỉ đến khi lật xe, gỗ đè chết người ở Con Cuông, Nghệ An thì mới rút kinh nghiệm, kiểm điểm ? Bây giờ nhân dân cả nước vẫn chưa biết kết quả xử lý cuối cùng vụ này ra sao ? Có ai dám nói đến sự yếu kém, sự bất lực trong công tác quản lý bảo vệ rừng ?

Về tệ nạn xã hội
Ở cơ sở có cả một hệ thống chính trị: Đảng ủy, UBND, HĐND, các hội: phụ nữ, cựu chiến binh, đoàn thanh niên… lực lượng công an phường, xã, dân quân tự vệ… Cả hệ thống đông đảo ấy nếu thật sự tận tụy với dân, tận lực làm việc thì tệ nạn ma tuý, mại dâm, trộm cướp, giết người, bạo lực xã hội, bạo hành gia đình, ngược đãi trẻ em… liệu có đất dung thân hay không? Các điểm vui chơi, quán nhậu, ka-ra-ô-kê đều phải đăng ký kinh doanh. Chỉ cần kiên quyết xử lý các sai phạm ngay từ đầu thì làm gì có đất cho tệ nạn hoạt động. Phải chăng tiếp tay, ăn chia, nhận đút lót rồi nhắm mắt làm ngơ thì tệ nạn xã hội mới có cơ hội hoành hành như vậy?

Trên đây là những vấn đề nhức nhối tôi phải chứng kiến hàng ngày khiến tôi lo lắng, băn khoăn về sự còn mất của Đảng. Phải làm thế nào đây? Tôi chỉ là một người dân bình thường, yêu Đảng, yêu Bác nhưng không thể chấp nhận việc những tiêu cực đó xảy ra hằng ngày mà chỗ nào cán bộ, đảng viên cũng nói học tập và làm theo Bác. Mỗi đảng viên, cán bộ hãy một lần đọc lại Di chúc của Bác, hãy nhớ kỹ: “Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân…. Chỉ có như thế Đảng mới trường tồn, xứng đáng với Lãnh tụ kính yêu của Đảng - Bác Hồ vĩ đại.
Trương Long Vũ

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

BÀI ĐĂNG TRÊN WEBSITE NGUYEN PHU TRONG

Blog / BÀI ĐĂNG TRÊN WEBSITE NGUYEN PHU TRONG

http://nguyenphutrong.net/gop-y-tam-huyet-voi-bo-truong-gtvt-dinh-la-thang-ve-giam-un-tac-tai-nan-giao-thong.html

Góp ý tâm huyết với Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng về giảm ùn tắc, tai nạn giao thôngChính trị | Ban biên tập | 29/02/2012 6:05 am
--------------------------------------------------- ------------------------------

THƯ GỬI BỘ TRƯỞNG GTVT

Kính thưa ông Bộ trưởng Bộ giao thông vận tải!

Lời đầu tiên tôi xin khẳng định: Tôi vẫn đang ủng hộ Bộ trưởng như phần đông người dân Việt Nam đang ủng hộ Bộ trưởng. Tất cả các quyết sách của Bộ trưởng đã, đang và sắp áp dụng đều hướng đến mục đích chung là giảm ùn tắc, giảm thiểu tai nạn giao thông… Nói tóm lại tất cả đều vì dân, vì nước nên tôi sẽ ủng hộ ông.

Ví như việc đổi giờ học, giờ làm đem áp dụng cho Thủ đô là một việc khó bằng trời; Tất cả bị xáo trộn; Tất cả phải thay đổi. Cả giấc ngủ của con trẻ cũng phải thay đổi để hưởng ứng cho Bộ trưởng. Có nhiều ý kiến can gián nhưng Bộ trưởng vẫn quyết tâm và người dân Hà Nội cũng răm rắp tuân lệnh. Hiệu quả đã có câu trả lời; Tôi chỉ xin Bộ trưởng nên tiết kiệm niềm tin của người dân đối với mình.

Cảnh ùn tắc giao thông tại TP.HCM
Việc tuyên chiến với gần 300 điểm giữ xe ở Hà Nội với quyết tâm trả lại lề đường cho người đi bộ khai hoả vào sáng ngày 16/2 cũng như dự án thu phí xe ô tô và mô tô vào thành phố vào những giờ cao điểm rồi sẽ tiến hành. Cầu cho những tính toán của Bộ trưởng và các chuyên gia sẽ khả thi. Tôi xin góp một ý kiến nhỏ về việc thu phí xe ô tô và xe máy tham gia giao thông vào những giờ cao điểm của Bộ trưởng đang lấy ý kiến người dân. Ý kiến của tôi là nên chậm triển khai vì kinh tế cả thế giới đang chao đảo và người dân Việt Nam cũng không ngoại lệ. Bài toán điện, nước, ga và tiền đi chợ … đang là bài toán nóng cho từng gia đình; Nếu Bộ trưởng chỉ cần thu thêm bất cứ một khoản nào vào lúc này chỉ khiến lòng người phân tâm chứ không phục.

Tôi đã để tâm theo dõi các ý kiến phản hồi trên các phương tiện thông tin. Chương trình thời sự trên VTV1 lúc 19h ngày 15/2/2012, ở cuối chương trình có cả chuyên gia nước ngoài với những hình ảnh minh hoạ; Người ta chứng minh: Thu phí là một biện pháp hiệu quả để người tham gia giao thông lựa chọn, có nên đi xe vào con đường đó hay không? Rất thuyết phục!.
Tôi chỉ lưu ý: Bộ trưởng là người Việt Nam, và người Việt Nam không giống người nước ngoài. Cứ nhìn Bộ trưởng từ ngày ngồi vào ghế nóng, rất nhiều phát ngôn cũng như việc làm của Bộ trưởng cũng không giống bất cứ ông Bộ trưởng nào trên thế giới: “Là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền…Phải hy sinh lợi ích nhỏ… Nếu sợ, cứ lo giữ ghế, ngại người ta nghĩ mình “nổ” thì tôi sẽ chẳng dám làm gì …Tôi bị “chửi” suốt… vv..v…Bộ trưởng thật sự là người dũng cảm, lập trường kiên định vững vàng dám nói, dám làm và dám… chịu trận. Còn người dân thì sao? Một chiếc xe ra đường đã phải đóng rất nhiều loại phí: Phí trước bạ, phí xăng dầu, phí giao thông, phí bến bãi… Bảo hiểm ô tô, xe máy bắt buộc…vv…v. Chừng ấy các kiểu tiền người dân vẫn đóng được; Như vậy Bộ trưởng thu thêm một loại phí chứ mười loại phí nữa cũng không hạn chế được người ta đi xe đâu. Chỉ khổ mấy anh nghèo càng thêm nghèo mà thôi.

Chương trình bản tin nóng của Đài tiếng nói Việt Nam sáng ngày 16/2/2012 có bài phỏng vấn về quy hoạch tổng thể của Thành phố Hà Nội với việc chống ùn tắc giao thông tôi cũng đã nghe chuyên gia phân tích và trả lời: Cho dù quy hoạch gì chăng nữa thì mươì năm, hai mươi năm nữa vấn nạn ùn tắc giao thông vẫn còn phải nghe ca thán…

Rõ ràng là việc chống kẹt xe, ùn tắc giao thông không thể đánh nhanh thắng nhanh, không thể một sớm một chiều, xin Bộ trưởng hãy bình tĩnh xem xét thật kỹ với các quyết sách tiếp theo của mình trước khi đưa vào áp dụng thực tiễn.

Nếu Bộ trưởng cần tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở giao thông, tôi xin mách một nguồn thu vô tận mà hợp lòng dân vô cùng. Bộ trưởng có thể triển khai làm ngay: Đó là xử phạt! Xử phạt ai? Lỗi gì? Và mục đích, ý nghĩa?…

Xin trả lời ngay là phạt người vi phạm Luật giao thông đường bộ.

“Thượng bất chính, thì hạ tắc loạn”, câu này tôi cũng hiểu sơ sơ. Chỉ xin suy diễn theo cách của một lái xe: Nhà nước quản lý bằng Luật pháp; Luật pháp đã có mà không được thực thi thì lỗi này do ai? Tương tự: Hàng ngàn chiếc xe chen lấn ở những phần đường không phải làn đường của mình (nguyên nhân chính gây ùn tắc ) không bị ai phạt; Lỗi này do ai? Và tới đây Bộ trưởng cũng thấy ngay được gốc ách tắc ở đâu để mà nhổ (bứng ) nó đi.

Cảnh ùn tắc giao thông tại Hà Nội
Bộ trưởng hãy nhìn vào bất kỳ một bức ảnh nào, trên bất kỳ tờ báo nào ( báo giấy, lẫn báo mạng) minh hoạ về ùn tắc, kẹt xe ở Hà Nội, hay thành phố Hồ Chí Minh; Bộ trưởng liệu có tính nổi có bao nhiêu người vi phạm tại thời điểm phóng viên bấm máy không? Còn thực tế ở ngoài thì chiều rộng, chiều dài đoạn kẹt xe ấy là bao nhiêu? Cứ như vậy mà hạch toán thì bài toán tiền Bộ trưởng không phải lo nghĩ… Nếu quản lý tốt và xử phạt nghiêm minh sẽ được rất nhiều…

Khi tất cả đã đi đúng vào quỹ đạo; Tất cả sẽ đi đúng làn xe phân theo vạch kẻ đường; Thì Bộ trưởng yên tâm một điều: Đường Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh thật sự chưa quá tải như người ta vẫn thấy, vẫn nghĩ. Nó sẽ làm tròn bổn phận trong vòng năm năm, bảy năm nữa để Bộ trưởng có thời gian xây đường trên trời, và đường hầm dưới đất…

Đến giờ này có thể nói: Việc người tham gia giao thông vi phạm luật tràn lan chưa bị xử lý, thể hiện rõ sự bất lực, lỏng lẻo, yếu kém của bộ máy quản lý Nhà nước; Của các cơ quan Luật; Của các cơ quan chuyên trách thực thi Pháp luật như Cảnh sát giao thông; Thanh tra giao thông… Một việc ngay trước mắt, trước bàn dân thiên hạ đang chờ Bộ trưởng. Một việc lẽ ra phải làm đầu tiên trong hàng loạt các giải pháp đồng bộ khác.

Một vấn đề nữa kính Bộ trưởng xem xét:

Lâu nay tất cả vẫn đổ tội cho ý thức người tham gia giao thông yếu kém và tôi đã từng nói trong lá thư gửi Bộ trưởng trước đó: Không giáo dục ý thức người tham gia giao thông bằng xử phạt, bằng cưỡng chế, thì những quyết sách của Bộ trưởng chỉ rơi vào vòng luẩn quẩn…

Đúng như vậy! Nhưng nói đi rồi phải nói lại: Chỉ giáo dục ý thức người tham gia giao thông thôi thì chưa đủ; Ý thức của những người Lãnh đạo, quản lý, những người thi hành công vụ, thực thi Luật pháp phải thay đổi. Phải giáo dục thật cẩn thận: Cảnh sát giao thông; Thanh tra giao thông còn đứng đường nhũng nhiễu, ăn hối lộ… Thì đừng nói tới giao thông mà ngay cả tiền đồ Đất nước mình cũng dễ bị bán đứng cho quỷ dữ lắm thưa Bộ trưởng.

Bộ trưởng có tin rằng: Rất nhiều, rất nhiều… Những cán bộ quản lý, Cảnh sát giao thông; Thanh tra đang đi xử lý vi phạm Luật an toàn giao thông đường bộ mà trong đầu rỗng tuếch không có chữ gì về Luật không???

Như vậy, ngoài việc giáo dục ý thức người tham gia giao thông thì phải rà soát tất cả; Phải làm gương: Trước mắt là Lãnh đạo ngành, đến cán bộ, chiến sĩ. Phải đảm bảo tất cả phải nắm Luật, hiểu Luật, giải thích được cho dân người ta nghe, người ta hiểu… Mới nói đến chuyện: Nhân danh Luật pháp đi xử người khác.

“Có gốc, có cành, mới sanh ra ngọn”. Có gốc sâu, rễ bền rồi thì lo gì ba cơn giông bão lẻ tẻ phải không thưa Bộ trưởng?

Tôi xin lỗi Bộ trưởng về tất cả, nếu có gì không phải rất mong được lượng thứ… Và kính chúc Bộ trưởng sức khoẻ, hạnh phúc trong cuộc sống và thành công trong công cuộc phát triển giao thông nước nhà.

BMT

Trương Nhất Vương
Km5, Ql 14; Tân An; Buôn Ma Thuột; Đăk Lăk.
Đt: 01686 888 279
Email: songngamtn@gmail.com

http://nhatvuong.blogtiengviet.net

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

THƯ GỬI BỘ TRƯỞNG GTVT

THƯ GỬI BỘ TRƯỞNG GTVT
Kính thưa ông Bộ trưởng Bộ giao thông vận tải!
Lời đầu tiên tôi xin khẳng định: Tôi vẫn đang ủng hộ Bộ trưởng như phần đông người dân Việt Nam đang ủng hộ Bộ trưởng. Tất cả các quyết sách của Bộ trưởng đã, đang và sắp áp dụng đều hướng đến mục đích chung là giảm ùn tắc, giảm thiểu tai nạn giao thông… Nói tóm lại tất cả đều vì dân, vì nước nên tôi sẽ ủng hộ ông.
Ví như việc đổi giờ học, giờ làm đem áp dụng cho Thủ đô là một việc khó bằng trời; Tất cả bị xáo trộn; Tất cả phải thay đổi. Cả giấc ngủ của con trẻ cũng phải thay đổi để hưởng ứng cho Bộ trưởng. Có nhiều ý kiến can gián nhưng Bộ trưởng vẫn quyết tâm và người dân Hà Nội cũng răm rắp tuân lệnh. Hiệu quả đã có câu trả lời; Tôi chỉ xin Bộ trưởng nên tiết kiệm niềm tin của người dân đối với mình.
Việc tuyên chiến với gần 300 điểm giữ xe ở Hà Nội với quyết tâm trả lại lề đường cho người đi bộ khai hoả vào sáng ngày 16/2 cũng như dự án thu phí xe ô tô và mô tô vào thành phố vào những giờ cao điểm rồi sẽ tiến hành. Cầu cho những tính toán của Bộ trưởng và các chuyên gia sẽ khả thi.  Tôi xin góp một ý kiến nhỏ về việc thu phí xe ô tô và xe máy tham gia giao thông vào những giờ cao điểm của Bộ trưởng đang lấy ý kiến người dân. Ý kiến của tôi là nên chậm triển khai vì kinh tế cả thế giới đang chao đảo và người dân Việt Nam cũng không ngoại lệ. Bài toán điện, nước, ga và tiền đi chợ … đang là bài toán nóng cho từng gia đình; Nếu Bộ trưởng chỉ cần thu thêm bất cứ một khoản nào vào lúc này chỉ khiến lòng người phân tâm chứ không phục.
Tôi đã để tâm theo dõi các ý kiến phản hồi trên các phương tiện thông tin. Chương trình thời sự trên VTV1 lúc 19h ngày 15/2/2012, ở cuối chương trình có cả chuyên gia nước ngoài với những hình ảnh minh hoạ; Người ta chứng minh: Thu phí là một biện pháp hiệu quả để người tham gia giao thông lựa chọn, có nên đi xe vào con đường đó hay không? Rất thuyết phục!.

Tôi chỉ lưu ý: Bộ trưởng là người Việt Nam, và người Việt Nam không giống người nước ngoài. Cứ nhìn Bộ trưởng từ ngày ngồi vào ghế nóng, rất nhiều phát ngôn cũng như việc làm của Bộ trưởng cũng không giống bất cứ ông Bộ trưởng nào trên thế giới: “Là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền…Phải hy sinh lợi ích nhỏ… Nếu sợ, cứ lo giữ ghế, ngại người ta nghĩ mình “nổ” thì tôi sẽ chẳng dám làm gì …Tôi bị “chửi” suốt… vv..v…Bộ trưởng thật sự là người dũng cảm, lập trường kiên định vững vàng dám nói, dám làm và dám… chịu trận. Còn người dân thì sao? Một chiếc xe ra đường  đã phải đóng rất nhiều loại phí: Phí trước bạ, phí xăng dầu, phí giao thông, phí bến bãi… Bảo hiểm ô tô, xe máy bắt buộc…vv…v. Chừng ấy các kiểu tiền người dân vẫn đóng được; Như vậy Bộ trưởng thu thêm một loại phí chứ mười loại phí nữa cũng không hạn chế được người ta đi xe đâu. Chỉ khổ mấy anh nghèo càng thêm nghèo mà thôi.

Chương trình bản tin nóng của Đài tiếng nói Việt Nam sáng ngày 16/2/2012 có bài phỏng vấn về quy hoạch tổng thể của Thành phố Hà Nội với việc chống ùn tắc giao thông tôi cũng đã nghe chuyên gia phân tích và trả lời: Cho dù quy hoạch gì chăng nữa thì mươì năm, hai mươi năm nữa vấn nạn ùn tắc giao thông vẫn còn phải nghe ca thán…
Rõ ràng là việc chống kẹt xe, ùn tắc giao thông không thể đánh nhanh thắng nhanh, không thể một sớm một chiều, xin Bộ trưởng hãy bình tĩnh xem xét thật kỹ với các quyết sách tiếp theo của mình trước khi đưa vào áp dụng thực tiễn.
Nếu Bộ trưởng cần tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở giao thông, tôi xin mách một nguồn thu vô tận mà hợp lòng dân vô cùng. Bộ trưởng có thể triển khai làm ngay: Đó là xử phạt! Xử phạt ai? Lỗi gì? Và mục đích, ý nghĩa?...
Xin trả lời ngay là phạt người vi phạm Luật giao thông đường bộ.
 “Thượng bất chính, thì hạ tắc loạn”, câu này tôi cũng hiểu sơ sơ. Chỉ xin suy diễn theo cách của một lái xe: Nhà nước quản lý bằng Luật pháp; Luật pháp đã có mà không được thực thi thì lỗi này do ai? Tương tự: Hàng ngàn chiếc xe chen lấn ở những phần đường không phải làn đường của mình (nguyên nhân chính gây ùn tắc ) không bị ai phạt; Lỗi này do ai? Và tới đây Bộ trưởng cũng thấy ngay được gốc ách tắc ở đâu để mà nhổ ( bứng ) nó đi.
Bộ trưởng hãy nhìn vào bất kỳ một bức ảnh nào, trên bất kỳ tờ báo nào ( báo giấy, lẫn báo mạng) minh hoạ về ùn tắc, kẹt xe ở Hà Nội, hay thành phố Hồ Chí Minh; Bộ trưởng liệu có tính nổi có bao nhiêu người vi phạm tại thời điểm phóng viên bấm máy không? Còn thực tế ở ngoài thì chiều rộng, chiều dài đoạn kẹt xe ấy là bao nhiêu? Cứ như vậy mà hạch toán thì bài toán tiền Bộ trưởng không phải lo nghĩ... Nếu quản lý tốt và xử phạt nghiêm minh sẽ được rất nhiều…
Khi tất cả đã đi đúng vào quỹ đạo; Tất cả sẽ đi đúng làn xe phân theo vạch kẻ đường; Thì Bộ trưởng yên tâm một điều: Đường Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh thật sự chưa quá tải như người ta vẫn thấy, vẫn nghĩ. Nó sẽ làm tròn bổn phận trong vòng năm năm, bảy năm nữa để Bộ trưởng có thời gian xây đường trên trời, và đường hầm dưới đất…
Đến giờ này có thể nói: Việc người tham gia giao thông vi phạm luật tràn lan chưa bị xử lý, thể hiện rõ sự bất lực, lỏng lẻo, yếu kém của bộ máy quản lý Nhà nước; Của các cơ quan Luật; Của các cơ quan chuyên trách thực thi Pháp luật như Cảnh sát giao thông; Thanh tra giao thông… Một việc ngay trước mắt, trước bàn dân thiên hạ đang chờ Bộ trưởng. Một việc lẽ ra phải làm đầu tiên trong hàng loạt các giải pháp đồng bộ khác.
Một vấn đề nữa kính Bộ trưởng xem xét:
Lâu nay tất cả vẫn đổ tội cho ý thức người tham gia giao thông yếu kém và tôi đã từng nói trong lá thư gửi Bộ trưởng trước đó: Không giáo dục ý thức người tham gia giao thông bằng xử phạt, bằng cưỡng chế, thì những quyết sách của Bộ trưởng chỉ rơi vào vòng luẩn quẩn…
Đúng như vậy! Nhưng nói đi rồi phải nói lại: Chỉ giáo dục ý thức người tham gia giao thông thôi thì chưa đủ; Ý thức của những người Lãnh đạo, quản lý, những người thi hành công vụ, thực thi Luật pháp phải thay đổi. Phải giáo dục thật cẩn thận: Cảnh sát giao thông; Thanh tra giao thông còn đứng đường nhũng nhiễu, ăn hối lộ… Thì đừng nói tới giao thông mà ngay cả tiền đồ Đất nước mình cũng dễ bị bán đứng cho quỷ dữ lắm thưa Bộ trưởng.
Bộ trưởng có tin rằng: Rất nhiều, rất nhiều… Những cán bộ quản lý, Cảnh sát giao thông; Thanh tra đang đi xử lý vi phạm Luật an toàn giao thông đường bộ mà trong đầu rỗng tuếch không có chữ gì về Luật không???
Như vậy, ngoài việc giáo dục ý thức người tham gia giao thông thì phải rà soát tất cả; Phải làm gương: Trước mắt là Lãnh đạo ngành, đến cán bộ, chiến sĩ. Phải đảm bảo tất cả phải nắm Luật, hiểu Luật, giải thích được cho dân người ta nghe, người ta hiểu… Mới nói đến chuyện: Nhân danh Luật pháp đi xử người khác.
“Có gốc, có cành, mới sanh ra ngọn”. Có gốc sâu, rễ bền rồi thì lo gì ba cơn giông bão lẻ tẻ phải không thưa Bộ trưởng?
Tôi xin lỗi Bộ trưởng về tất cả, nếu có gì không phải rất mong được lượng thứ… Và kính chúc Bộ trưởng sức khoẻ, hạnh phúc trong cuộc sống và thành công trong công cuộc phát triển giao thông nước nhà.

BMT
Trương Nhất Vương
Trung tâm sát hạch lái xe
Trường Trung cấp nghề VINASME Tây Nguyên
Km5, Ql 14; Tân An; Buôn Ma Thuột; Đăk Lăk.
Đt: 01686 888 279
http://nhatvuong.blogtiengviet.net

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

ĐI TÌM NỮ THẦN MẶT TRỜI

ĐI TÌM NỮ THẦN MẶT TRỜI
Anh tìm em mùa tàn ong bay
Anh đợi em trăng ngàn theo mây
Nhớ. Nhớ. Đôi môi thầm thì
Thương thương đôi môi diệu kì
Cao nguyên ơi. Cao nguyên hỡi
K'rông Nô sông cha
K'rông Ana sông mẹ
Gùi em về đêm nay
Gùi em về đêm nay


Giữa tầng trời anh gọi tên em
Khát mặt trời anh gọi tên em
Về đâu em ơi
Lửa nhà rông không cháy bằng mắt em
Rượu ngàn năm không say bằng mắt em


Em hỡi !
Thác Đ'Rây Sáp gọi người
Đêm Buôn Đôn tìm người
Dẫu đốt hết một thời
Như ĐamSan tìm  Nữ Thần Mặt Trời
Người ơi !


Giữa tầng trời anh gọi tên em
Đốt mặt trời anh đi tìm em...

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

vô số điều anh ghét em

                    
 
10 điều em ghét anh
                    (viết cho anh)
em ghét anh cứ hay bắt chuyện cùng em
và mái tóc chẳng bao giờ thẳng thớm
em ghét anh lạng xe giả làm người lớn
để lại cho em lấp lánh những ánh nhìn
ghét ghê bước chân anh khua rộn cả nhịp tim
đôi mắt nhìn như thấu dòng tâm tưởng
ghét thật nhiều đến khi em phát ốm
ốm xong rồi lại khe khẽ hát lên
em ghét anh cứ tỏ vẻ bề trên
 
ghét thật nhiều những lần anh nói dối
ghét những lúc anh chọc em cười và những lần làm em khóc
cả lúc buồn len lén những niềm riêng
em ghét anh chẳng thể ở bên
 
chẳng gọi tên em mỗi khi em thấy nhớ
ghét những gì em cũng ko biết nữa
bởi em chợt giận minh` ...vi` chẳng ghét nổi anh ./
                         Maria Nguyễn Ngọc Phương Xa
 
 
 
 
vô số điều anh ghét em 
                             ( viết cho em)
ghét sao cái dáng người dưng
ở tận đâu đâu, bỗng dội về từng đêm nhớ
anh ghét nhất cái miệng em cười như hoa nở
thót tim mỗi lúc em nhìn...
 
lại ghét người ta khi nói về niềm tin
Chúa ở bao la như hoà vào em cả
những bài thánh ca có tác dụng làm tan mềm băng giá
mới nghe đã thấy ...say người
 
thêm 1 tội nữa về làn môi
mái tóc thả bời bời trong gió
những sợi tóc ươm mùi thơm hoa cỏ
để đêm đêm mất ngủ gọi nhau về
 
anh ghét người , ghét cả những đam mê
cả cái nắm tay của ngày hôm qua nồng nàn, nóng hổi
nụ hôn vội vàng làm mắt ai bối rối
vụng về tay chắn tay che
 
anh ghét lây cả cái nắng mùa he`
cả những vũ điệu của lũ ve lười nhát
anh ghét nhất những lần ngồi nghe em hát
say xưa quên cả lối về
 
lại ghét em ở cái nét chân quê
cứ thủng thẳng hồn nhiên, cười cười , nói nói
hai má lúm đồng tiền vênh vang như dấu hỏi :
đã chán chưa anh ?
 
mai anh về đắp luỹ xây thành
ghánh đổ cả hoàng hôn sầu về ngăn con sông nhớ
bấy nhiêu đó đã lo làm em sợ
quay về ghét chính bản thân mình ...bởi ko ghét nổi em.../
                                              nhất vương