Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

VŨ TRỌNG HOÀI - TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG VÀ NHỚ CỦA NGUYỄN VĨNH TUYỀN

VŨ TRỌNG HOÀI - TRƯƠNG NHẤT VƯƠNG VÀ NHỚ CỦA NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Link cố định 01/04/2012@9h19, No views, viết bởi: Nhất Vương
Chuyên mục: Cuộc sống

Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn... bài bình của VTH
NHỚ
Nhớ cồn cào
Nhớ nôn nao
Vẩn vơ anh nhớ ngôi sao cuối trời
Nhớ rộn ràng
Nhớ muôn nơi
Ngẩn ngơ anh nhớ cả lời gió bay
Nhớ trong mơ?...
Lúc xỉn say?
Rượu buồn khuất lấp...
Nhạc đầy...
Khúc em?
Nhớ
Không rõ ngày hay đêm?...
Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn...
Em đang phía ấy tròn trăng
Nhớ sao da diết
... xa xăm:
Một người!

Nguyễn Vĩnh Tuyền
Vũ Trọng Hoài
Email: vutronghoai_hs_ht@yahoo.com
Thi tứ nhớ nhung trong thơ ca là một lối mòn quen thuộc, bởi vì đó là cảm xúc đẹp đẽ mà không ai không có, nhưng để thể hiện độc đáo thì phải nói đến bài thơ “Nhớ” của tác giả Nguyễn Vĩnh Tuyền.
Cả thi phẩm chỉ 71 chữ kể cả nhan đề, nhưng riêng từ “nhớ” đã chiếm đến mười. Nghĩa là cảm xúc nhớ ám ảnh và bàng bạc khắp cả bài thơ. Vậy thì sáu mươi mốt tiếng còn lại nhà thơ nói gì? Đó chính là cách thể hiện những cung bậc trạng thái của nỗi nhớ về đối tượng trữ tình hết sức mới mẻ, thú vị. Và nét độc đáo của bài thơ cũng nằm ở đây.
Trước hết đó là trạng thái “cồn cào, nôn nao, vẩn vơ” với “ngôi sao cuối trời”. Ai đó nông cạn hẳn sẽ mỉm cười mỉa mai mà rằng: ngôi sao cuối trời đêm nào chả mọc, vậy thì nhớ để mà làm gì, thật mộng tưởng! Thực ra không đơn thuần như vậy. Ngôi sao gợi cho ta nghĩ đến đôi mắt xanh long lanh nào đó, hoặc hình tượng biểu trưng cho niềm khát khao, niềm yêu mến thiết tha chan chứa đang thiêu đốt trong lòng tác giả. Điều đặc biệt là ngôi sao ở cuối trời cũng chính là điều kiện để người thơ bộc lộ hết thảy mọi cảm xúc nguồn cơn.
Và từ trạng thái nôn nao, cồn cào, vẩn vơ, có thể nói là nhuốm nỗi niềm bâng khuâng đó bỗng nhiên nhạc điệu của bài thơ reo lên “Nhớ rộn ràng/ Nhớ muôn nơi/ Ngẩn ngơ anh nhớ cả lời gió bay”. Ta thực sự thích thú khi tác giả đã vận dụng ý thơ truyền thống “lời gió bay” để tạo ra một màn sương mỏng ảo mộng để che nửa kín nửa hở những kỷ niệm rong rêu ngày nào quấn quýt bên “ngôi sao” kia. Rất duyên và cũng rất gợi cảm.
Nguyễn Vĩnh Tuyền mặc dù nấp bóng dưới cái vỏ đỉnh đạc, điềm đạm mang tính hoài cổ, nhưng trái tim lại thiết tha, cháy bỏng và rất nồng nàn, cuống quýt, thậm chí ồn ào, rộn rã, cuồng nhiệt đến mức hồn nhiên. Đó là nét dễ thấy trong thơ anh, cho nên sự nén để làm duyên làm dáng đến mức này cũng đã là một cố gắng. Tứ thơ đột ngột bung ra những gào thét trong tâm khảm:
Nhớ trong mơ?...
Lúc xỉn say?
Rượu buồn khuất lấp...
Nhạc đầy...
Khúc em?
Nhớ
Không rõ ngày hay đêm?...
Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn...
Chao ôi, nhớ đến thế là cùng. Tác giả đã đẩy cái nhớ đến ngọn nguồn máu thịt, xương tủy với mơ, xỉn say, buồn, mụ mị, khờ dại, lăn lộn, vò đầu, bứt tóc... Tội nghiệp thay, đáng yêu thay, Nguyễn Vĩnh Tuyền! Nhớ như thế mới cực khổ làm sao? Đã đời làm sao? Thích thú làm sao?
Điều đáng mến trọng tác giả hơn nữa khi khổ cuối bài thơ bật ra nỗi đau “Em đang phía ấy tròn trăng”. Nỗi đau vô biên của một người mất mát. Dấu ba chấm trước từ “xa xăm” như vọng tưởng về một miền ký ức đã đi vào quá vãng. Vần thơ ngọt ngào lan toả, nhưng ta đọc lên ta vẫn thấy nhức nhối xót xa. Và cũng từ đây hiện lên chân dung một trái tim thực sự cao thượng và đẹp đẽ biết dường nào.
Với 5 cặp lục bát, ngắt nhịp và cấu tứ rất hiện đại, lối viết phóng khoáng, mang đôi chút hơi thở phồn thực, tác giả Nguyễn Vĩnh Tuyền đã thổi vào dòng thơ truyền thống sự mới lạ, quyến rủ về một đề tài không có gì mới mẻ.

Trương Nhất Vương - songngamtn@gmail.com - 01686888279 - 38 Y-Ơn-Tân Thành- Buôn Ma Thuột-Đác lắc
Đọc bài thơ NHỚ của Nguyễn Vĩnh Tuyền đã thích! chữ thích đúng nghĩa, đây thật sự là sự rung động của tâm hồn; của trái tim chứ không là đãi bôi hay ưu ái mà tôi dành cho ông nữa...
Đọc bài cảm của Vũ Trọng Hoài thì cảm nhận về bài thơ không còn dừng lại ở chữ thích nữa mà phải là một bài thơ hay! Vũ Trọng Hoài đã khéo vô cùng khi chọn "Vò đầu quên thức vùi miền chiếu chăn... " làm tựa cho bài bình của mình và tôi cũng cảm thấy mãn nhãn cho sự chọn lựa của anh.
Bài bình rất sát và sắc sảo, phân tích thấu tình đạt lý, lại vừa gợi mở khiến người đọc cũng cảm thấy tăng phấn phấn khích và có thêm cái cảm giác đồng điệu dễ gần, dễ mến..."Ai đó nông cạn hẳn sẽ mỉm cười mỉa mai mà rằng: ngôi sao cuối trời đêm nào chả mọc, vậy thì nhớ để mà làm gì, thật mộng tưởng! Thực ra không đơn thuần như vậy. Ngôi sao gợi cho ta nghĩ đến đôi mắt xanh long lanh nào đó, hoặc hình tượng biểu trưng cho niềm khát khao, niềm yêu mến thiết tha chan chứa đang thiêu đốt trong lòng tác giả."
Ngoài cái góc nhìn sát và gợi mở, Vũ trọng Hoài như thấy cả con người thơ Nguyễn Vĩnh Tuyền trong đó như câu nói" Văn cũng chính là người". Tôi cũng từng cảm thơ Nguyễn Vĩnh Tuyền, cũng từng nhận thấy cái dáng vồn vã, hồn hậu rất hiếm thấy của người thành phố; nhưng gần gũi và có hồn như Vũ trọng Hoài thì tôi cũng xin ngả mũ chào một cái. "Nguyễn Vĩnh Tuyền mặc dù nấp bóng dưới cái vỏ đĩnh đạc, điềm đạm mang tính hoài cổ; Nhưng trái tim lại thiết tha, cháy bỏng và rất nồng nàn, cuống quýt, thậm chí ồn ào, rộn rã, cuồng nhiệt đến mức hồn nhiên." Và đây nữa " Chao ôi! nhớ... đến thế là cùng. Tác giả đã đẩy cái nhớ đến ngọn nguồn máu thịt, xương tủy với mơ, xỉn say, buồn, mụ mị, khờ dại, lăn lộn, vò đầu, bứt tóc... Tội nghiệp thay, đáng yêu thay, Nguyễn Vĩnh Tuyền! Nhớ... như thế mới cực khổ làm sao? Đã đời làm sao? Thích thú làm sao?".
Vũ trọng Hoài đã hoà chung cảm xúc với những thắc thỏm, mong ngóng, vật vã, khao khát...Với tác giả thơ. Sự đồng điệu không dừng lại, anh còn truyền được cả những cảm xúc cháy da cháy thịt ấy đến với tôi, với những người yêu thơ và đọc bài bình này ( tôi tin là như vây, ai không đống ý thì cũng xin giơ tay híc!) "Vần thơ ngọt ngào lan toả, nhưng ta đọc lên ta vẫn thấy nhức nhối xót xa. Và cũng từ đây hiện lên chân dung một trái tim thực sự nhân hậu, cao thượng và đẹp đẽ biết dường nào."
Không biết tôi có quá lời khi đã phải dùng quá nhiều chữ để có ý kiến cho một bài viết? Nhưng tôi hài lòng với Vũ Trọng Hoài! Chúc hai tác giả mỗi ngày một tấn tới trong con đường thơ ca; nhất là ở thể thơ lục bát truyền thống, lấy được cảm hứng nơi người đọc không phải ai muốn là có thể làm được...

nguồn
http://lucbat.com/index.php?tab=news&id=5610

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

BÀI ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ XÂY DỰNG ĐẢNG

Suy nghĩ của một người lái xe về Đảng, về Bác Hồ
8:33' 6/3/2012
Tôi nghĩ, dù ai có cố tình nhắm mắt phủ định bằng bất cứ lý do gì thì Đảng và Bác vẫn có công lao vô cùng to lớn với dân tộc, Tổ quốc Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, nhân dân ta phá tan ách thống trị thực dân, phong kiến, đánh Pháp, đuổi Nhật và thắng Mỹ, non sông thu về một mối, đất nước thái bình, nhân dân yên ổn làm ăn và phát triển, vị thế của nước ta ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.  Có thể nói, từ khi có Đảng, có Bác, đất nước Việt Nam đã hoàn toàn đổi mới. Chính vì thế người dân Việt Nam luôn nói: Ơn Đảng, ơn Bác…


Không biết từ bao giờ, Đảng và Bác Hồ luôn ở trong trái tim, khối óc, trong công việc và trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Còn nhớ ngày đầu vào mạng In-tơ-net, vô tình vào một trang (tôi không còn nhớ) có những bài viết nói xấu Đảng, nói xấu Bác, tôi thấy như mình bị xúc phạm và lập tức gửi phản hồi “phản công” lại.

Tôi nghĩ, dù ai có cố tình nhắm mắt phủ định bằng bất cứ lý do gì thì Đảng và Bác vẫn có công lao vô cùng to lớn với dân tộc, Tổ quốc Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, của Bác Hồ, nhân dân ta phá tan ách thống trị thực dân, phong kiến, đánh Pháp, đuổi Nhật và thắng Mỹ, non sông thu về một mối, đất nước thái bình, nhân dân yên ổn làm ăn và phát triển, vị thế của nước ta ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.  Có thể nói, từ khi có Đảng, có Bác, đất nước Việt Nam đã hoàn toàn đổi mới. Chính vì thế người dân Việt Nam luôn nói: Ơn Đảng, ơn Bác…

Là một lái xe, tôi không quá thần tượng và ảo tưởng, tôi luôn hướng về Đảng, về Bác và có một niềm tin sắt đá về sự trường tồn của Đảng và tư tưởng, đạo đức của Bác. Tuy nhiên, nhìn vào thực trạng hiện nay, bên cạnh những mặt tích cực, Đảng muốn trường tồn, đáp ứng được yêu cầu của cuộc sống, thiết nghĩ, Đảng cần phải quyết liệt với một số vấn đề đang gây bức xúc dư luận cả nước.

Về chống tham nhũng
Thực tế khẳng định, tham nhũng đã trở thành quốc nạn, là một trong bốn nguy cơ ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của Đảng. Có thể nói bọn sâu dân mọt nước, bọn cơ hội, những cán bộ, đảng viên biến chất, hư hỏng là “một bầy sâu”  hằng ngày, hằng giờ đục khoét, moi móc của cải vật chất của Nhà nước, của nhân dân, làm mất uy tín của Đảng, mai một lòng tin của nhân dân vào Đảng. Nhiều kỳ đại hội đảng đã qua, nhiều giải pháp đã được đề cập tới, nhưng vấn nạn tham nhũng không giảm mà có xu hướng tăng lên với những thủ đoạn tinh vi hơn. Tham nhũng đã và đang có mặt ở khắp mọi nơi, khắp các ngành nghề, biến thái đủ các hình thức, nhiều góc độ… Làm thế nào để người dân thấy được công cuộc chống tham nhũng của Đảng không là hô khẩu hiệu? Không là “giơ cao đánh khẽ” ? Không để những vụ việc được báo chí, người dân phát hiện bị “chìm xuồng”…? Chỉ có thể là trừng trị thẳng tay như Bác đã từng làm trước đây, bất kể kẻ tham nhũng đó là ai.

Về  cảnh sát giao thông
Là một lái xe, tôi tiếp xúc hằng ngày với cảnh sát giao thông. Với tôi, hình ảnh phản cảm, đau đớn nhất là hình ảnh những người công an mặc sắc phục, được Nhà nước trang bị mọi phương tiện để thi hành công vụ lại nhận hối lộ. Điều đó không chỉ bôi nhọ lực lượng công an vì nhân dân phục vụ mà còn ảnh hưởng to lớn đến uy tín của Đảng, của Nhà nước. Từ 30 đến mồng 5 Tết Nhâm Thìn, trên toàn quốc đã xảy ra hơn 3.000 vụ tai nạn giao thông đường bộ, làm nhiều người chết và bị thương. Những con số đó đã cho chúng ta thấy hiệu quả của việc tuần tra kiểm soát của lực lượng cảnh sát giao thông như thế nào.

Về  giáo dục - đào tạo
Xã hội phát triển, các gia đình quan tâm hơn đến việc học hành của con em mình. Đồng thời việc chạy trường, chạy lớp đầu năm học, mua điểm, mua bằng, rồi phong bì biếu xén thấy cô giáo các ngày lễ, tết… cũng tăng theo nhưng chất lượng giáo dục không tăng. Năm ngoái dư luận được phen xôn xao với phát biểu của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho rằng kết quả môn thi lịch sử hàng ngàn điểm 0 là bình thường (!). Tình trạng học sinh bỏ học, bạo lực học đường đang rung lên hồi chuông báo động với nền giáo dục Việt Nam. Thế nhưng, những đảng viên giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý trong Ngành Giáo dục từ Trung ương xuống cơ sở trong các bản kiểm điểm đánh giá chất lượng đảng viên cuối năm có ai dám nhận trách nhiệm về mình và từ chối các khoản xét thưởng?  

Với  kiểm lâm
Nhà đày của thực dân Pháp xây dựng ngay tại Buôn Ông Thuột (nay là TP. Buôn Ma Thuột). Nhà đày xây nơi rừng thiêng nước độc, suốt ngày cọp hú, voi gầm, biết bao chiến sĩ cách mạng trung kiên đã bị những cai ngục ném ra ngoài tường rào để làm mồi cho thú dữ. Nói như vậy để biết ngày xưa rừng vào tận trung tâm thành phố bây giờ. Và đúng như nhà báo Đặng Bá Tiến trong bài “Nỗi nhớ đại ngàn” thì: “… không chỉ nhớ, tôi đã rơi nước mắt vì thương rừng, thương đại ngàn. Bởi rừng, bởi đại ngàn giờ đã tan tác, điêu linh !”. Thậm chí cả rừng đặc dụng như Vườn quốc gia Yốk Đôn, Khu bảo tồn thiên nhiên Ea Sô... cũng chỉ còn cái mã ngoài, ruột gan bên trong thì đã bị moi móc băm vằm tan tác. Thật đau đớn, xót xa ! Sự thật là rừng đã và đang bị tàn phá… Tổng kết của ngành kiểm lâm có ai dám thừa nhận tiếp tay cho lâm tặc? Hay chỉ đến khi lật xe, gỗ đè chết người ở Con Cuông, Nghệ An thì mới rút kinh nghiệm, kiểm điểm ? Bây giờ nhân dân cả nước vẫn chưa biết kết quả xử lý cuối cùng vụ này ra sao ? Có ai dám nói đến sự yếu kém, sự bất lực trong công tác quản lý bảo vệ rừng ?

Về tệ nạn xã hội
Ở cơ sở có cả một hệ thống chính trị: Đảng ủy, UBND, HĐND, các hội: phụ nữ, cựu chiến binh, đoàn thanh niên… lực lượng công an phường, xã, dân quân tự vệ… Cả hệ thống đông đảo ấy nếu thật sự tận tụy với dân, tận lực làm việc thì tệ nạn ma tuý, mại dâm, trộm cướp, giết người, bạo lực xã hội, bạo hành gia đình, ngược đãi trẻ em… liệu có đất dung thân hay không? Các điểm vui chơi, quán nhậu, ka-ra-ô-kê đều phải đăng ký kinh doanh. Chỉ cần kiên quyết xử lý các sai phạm ngay từ đầu thì làm gì có đất cho tệ nạn hoạt động. Phải chăng tiếp tay, ăn chia, nhận đút lót rồi nhắm mắt làm ngơ thì tệ nạn xã hội mới có cơ hội hoành hành như vậy?

Trên đây là những vấn đề nhức nhối tôi phải chứng kiến hàng ngày khiến tôi lo lắng, băn khoăn về sự còn mất của Đảng. Phải làm thế nào đây? Tôi chỉ là một người dân bình thường, yêu Đảng, yêu Bác nhưng không thể chấp nhận việc những tiêu cực đó xảy ra hằng ngày mà chỗ nào cán bộ, đảng viên cũng nói học tập và làm theo Bác. Mỗi đảng viên, cán bộ hãy một lần đọc lại Di chúc của Bác, hãy nhớ kỹ: “Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân…. Chỉ có như thế Đảng mới trường tồn, xứng đáng với Lãnh tụ kính yêu của Đảng - Bác Hồ vĩ đại.
Trương Long Vũ